Ở đây, Phnom Penh, Cambodia tớ sống từ ngày 12 tháng 3 đến ngày 22 tháng 3, bầu trời rất trong và thời tiết thì rất nóng
Ở đây, tớ cùng ăn, ở, làm việc và vui chơi cùng 1 team xứng đáng gọi là team liên hợp quốc với nhiều quốc tịch như Mỹ, Ý, Úc, Peru, Hà Lan, Philippin, …
Ở đây, ngày làm việc của tớ thường kéo dài từ 6h sáng đến 6h chiều, thời gian còn lại tớ cố ngắm thành phố được càng nhiều càng tốt, và hậu quả là sáng hôm sau kiểu gì tớ cũng vừa làm vừa díp hết cả mắt.
Ở đây, tớ mất mấy ngày chẳng kịp hiểu xem mọi người nói chuyện gì, nhất là khi nghe tiếng Anh-Úc
Ở đây, bọn tớ có những bác sĩ, y tá, sinh viên, tình nguyện viên làm việc rất ăn ý, đều yêu trẻ con và thỉnh thoảng cũng hơi trẻ con
Ở đây, 2 từ Cambodian duy nhất mà tớ biết là "há mòn" - há mồm và "nhum mo"- ăn thêm, thế là tớ biết "há mòn nhum mo" nghĩa là "há mồm ra và ăn thêm đi"
Ở đây, tớ có những người bạn Campuchia như Thyl, Tepy, Snarang, Sophy, … nhất là anh Thyl – emotion guy đã bỏ 1 đêm dẫn bọn tớ đi dự đám cưới
Ở, đây, bọn trẻ con rất lanh lợi, đều có cặp mắt sáng và trong đến lạ, trông bọn nó yêu dã man tuy lúc tớ chụp ảnh bọn nó khóc cũng khỏe dã man
Ở đây, cũng có những bệnh nhân đến từ tỉnh như những mission ở Việt Nam, họ đi xe bus mất 9h để đến bệnh viện, có những bệnh nhân không đủ tiền để về quê sau phẫu thuật
Ở đây, phân nửa số ca bệnh bọn tớ khám bị sẹo và bỏng do tai nạn, nhiều trường hợp bệnh nhân bị bỏng toàn thân, giá mà người dân ở đây cẩn thận hơn …
Ở đây, bọn tớ đã khám được cho 250 bệnh nhân và làm phẫu thuật được cho khoảng 100 bệnh nhân. Phẫu thuật của Opsmile giúp trẻ em sứt môi, hở hàm ếch ở đây ăn uống, phát âm dễ dàng hơn, hay đơn giản chỉ là có 1 nụ cười bình thường. Bọn tớ gọi đó là tạo ra những điều kì diệu.
Ở đây, tớ nhớ Rachel, Carlos, Rex, Sarah, H.J, Thyl, Pasquale, … nhớ những nụ cười của cả trẻ con lẫn người lớn
Smile, say Cya :)
bổ ích thật đấy ^^, tớ cũng muốn đc tham gia như ấy 1 lần, how?
ReplyDeleteU, guyz did a great job:x
ReplyDeletesao mày lại đá sang cả ngành Y của tao thế hả :D tao thấy mấy cái cuộc đi này có liên quan đến nhữung gì mày đang học đâu nhỉ :D năng động thế ^^
ReplyDeleteơ vụ gì hay thế nhỉ!!!
ReplyDeleteAnh ơi, công việc này của anh làm khiến em nhớ tới một bộ phim tên là "Smile", kể về 1 cô bé lúc sinh ra mặt mũi đã ko bt, bố mẹ đẻ cũng ko dám nuôi còn vứt đi rồi đc một người tốt bụng nhặt về, từ nhỏ đến lớn luôn phải mang khăn che mặt. Luôn sống trong tình trạng cô lập, mọi ng` xa lánh, etc... Đến năm 17t rồi vẫn phải đeo khăn kín mặt.
ReplyDeleteSau đó một tổ chức cũng kiểu như thế này đã đến và giúp cô bé thoát khỏi mặc cảm và thay đổi cuộc đời, e ko nhớ rõ tổ chức trong phim đó là j` nữa, hình như là "Doctor Gift" :-?
^^
Nói chung, em thấy cái này rất là nhân đạo ạ :)
hehe, post ca anh campuchia len nua chu em. chua co thoi gian hả?
ReplyDeletewow. thằng nì giỏi thiệt. a e phải noi gương thoai:D
ReplyDeleteỞ đây,,, nghe đồn internet rất lởm nhưng vẫn thấy bạn Duy Anh online hàng ngày.
ReplyDeleteỞ đây... tuy rất nóng, trời trong xanh, bệnh nhân đông, làm việc căng. nhưng nghe đồn bạn Duy Anh vẫn cố đi chơi càng nhiều càng tốt. chưa nghe đồn bạn í có chụp được nhiều ảnh về khoe cả nhà ko :D
t cung nho Hue wa :((
ReplyDeleteanyway, t rat thich may cai anh o tren ^^
mặt ấy ngố thế
ReplyDeletenguong mo qua, uoc gi minh dc nhu anh ay :D
ReplyDeleteanh bon tre con tao thich cai dua hang doc thu 1 va hang ngnag thu 4 tu trai sang fai tu tren xuong duoi,xinh e'
ReplyDeleteO*? da^y...dang co' mot^ dua' ngoi` tron` mat' nguong~ mo^ da~ man y'^^
ReplyDelete